Sách Tháng 12 | Review Sách Marketing

Tháng 12 năm nay là một cái tháng 12 siêu siêu đặc biệt với PiM từ sau khi trở về Việt Nam. Một bước ngoặt kha khá lớn: PiM lại đổi việc!

Vâng, chả ai lạ gì nữa với kiểu nhảy việc liền tù tì của PiM trong suốt 2 năm nay. Nhưng đây sẽ là lần thú vị nhất vì PiM tìm lại được điều mình luôn yêu và muốn được làm việc như hồi còn ở Pháp. Và đó là lý do viết Review cho 2 quyển sách ngày hôm nay. 

#1 – Digital Marketing, từ chiến lược đến thực thi

PiM đánh giá quyển sách này khá cao, về cách trình bày và nội dung, định hướng cho người đọc từng phần nhỏ trong hệ thống Digital Marketing và gắn kết những ví dụ thuần Việt. Điều này cực kỳ quan trọng bởi sau nhiều năm, PiM luôn tâm niệm : Marketing ở đâu, phải hiểu miền đất đó.

Sach thang 12 - Digital Marketing - Review sach hay
Digital Marketing | Từ chiến lược đến thực thi

Hồi lần quyết định về Việt Nam, không dám nói bản thân là người có tầm nhìn hay yêu quê hương gia đình các kiểu, nhưng thật sự PiM không về với tâm thế là “sân nhà”. PiM nhìn Việt Nam và Châu Á là một thị trường thú vị để có thể học hỏi :

  • Việt Nam hay Châu Á nói chung, là một thị trường đa văn hóa, đa ngôn ngữ, điều này khá thú vị khi lập và triển khai các công cụ Paid Marketing ;
  • Hành vi người dùng Mạng Xã hội vẫn đang ở giai đoạn đầu (so với các giai đoạn hành vi người dùng MXH ở Âu – Mỹ), khi họ vẫn thích Show-up hơn là dùng MXH phục vụ cho công việc, nên thật sự, khi lên những ý tưởng truyền thông, PiM rất hạnh phúc khi được “hại não” để tìm ra đối sách chen lấn vào cuộc đời họ qua các kênh Earn Media;
  • Và cuối cùng, do nền tảng công nghệ ở châu Á thật sự không thể sánh được với châu Âu, điều này do nhiều yếu tố: Nhân sự, Cơ sở hạ tầng, chính sách (từ Macro đến Micro) nên việc xây dựng và củng cố các kênh Own Media cũng là những chuyến du hành đầy thích thú.

Quyển sách này không nói những điều trên, nhưng nó thật sự giúp PiM ôn tập hiệu quả và cập nhật nhanh chóng những gì đang diễn ra trên đất nước mình. PiM thích!

Hạn chế của sách:

Do PiM đã được dạy và tiếp cận với những đầu sách chuyên ngành như thế này khá lâu khi còn ở Pháp, PiM chỉ có một số rất-ít điểm chưa được thỏa mãn của sách thôi:

  • Những ví dụ có lẽ là còn do bí mật kinh doanh nên chưa được mô tả sâu (chưa kể là lỗi chính tả trong screen shot);
  • PiM vẫn biết là mình không nên có sự so sánh, nhưng thật sự PiM vẫn thích quyển Digital Marketing mà PiM đã không tiếc tiền mua ở bên Pháp. Nó thật sự cho người đọc một cái nhìn tròn vẹn hơn trong phối tác các công cụ với nhau, sử dụng nó như những chiến binh, tương tác, bổ trợ, tiến – lui (như chơi bóng đá vậy).
Sach thang 12 - Digital Marketing02 - Review sach hay
PiM đánh giá quyển sách này khá cao, về cách trình bày và nội dung, định hướng cho người đọc

Nhưng có lẽ sách ở Việt Nam cần phải tinh gọn cho người ít thời gian đọc nên không thể mang quá nhiều thứ vào. Dù sao đi nữa thì PiM vẫn khuyến khích các bạn trong ngành ngó qua chút ít! PiM cũng thèm năm sau đóng góp vào đây vài trang!

#2 – 90 – 20 – 30 | Huỳnh Vĩnh Sơn

Trước khi đi du học, là chuyện của gần 5 năm trước đó. PiM đã quá phấn khích trước quyển “Ý tưởng này là của chúng mình”. Tác giả thật sự đã tạo nên một sức ảnh hưởng rất lớn trong suy nghĩ của một đứa vừa dứt điểm luận văn và nằm nhà chờ ngày lên máy bay như PiM.

Sach thang 12 - 903020 - Review sach hay copy
90 – 30 -20 | Tác giả Huỳnh Vĩnh Sơn

Lúc đó, PiM không-hề-có-một-sự-hiểu-biết gì về Content, PiM chỉ đặt những câu hỏi các chiến dịch Cool ngầu như gia đình Nước xả vải, coi quảng cáo mà tưởng xem phim hoạt hình dài tập. Hay lúc xa xưa hơn, mấy câu hát, nhạc chế của VinaMilk, hay đẹp và chất như phim hành động của các hãng nước tăng lực. Quyển sách đầu tay của anh Sói đã mở ra một chân trời về ngành Quảng Cáo.

Khi sang Pháp, PiM tiếp cận với ngành Content trong quá trình thực tập. PiM không mang theo quyển sách của anh khi đi học, PiM chỉ mang những cảm xúc có được theo mình vào ngành. PiM chưa bao giờ cảm thấy vui khi thật sự bắt tay vào làm. Dù lúc ấy gian nan lắm, cứ một tí là:
– Uyên ơi, sai chính tả em nha;
– Uyên, sao mày viết cái gì tao không hiểu;
– Uyên, cái chủ đề này đã từng nói rồi, không post nữa nhé; (dù là đang còn trend)
– Blablabla …
Rồi PiM cũng lần mò được Insights của khách hàng, cũng ra được cái Planning Post, để đến bây giờ, đối với khách hàng thì chả còn ai nhớ, nhưng dự vị trong PiM và các bạn đồng nghiệp khi ấy còn nguyên vì chúng ta cùng nhau làm nên những điều này, và khách hàng chúng ta từng thích nó!

PiM về lại Việt Nam và không tiếp tục viết lách. Một thời gian dài thật khó khăn khi một đứa thích viết lại không biết viết cái gì bây giờ. Một thời gian khủng hoảng hơn là khi bắt đầu viết lại thì phát hiện ra ngôn ngữ của mình đang “siêu gớm”! Tiếng nào cũng gớm. PiM dần cảm nhận sự quan trọng của việc học-học-học, phải tiếp tục học, nếu PiM thật sự muốn viết, nếu PiM muốn con chữ của mình đến được trái tim người khác, không cách nào khác là phải học đọc – học viết. Và đúng vào lúc ấy PiM gặp 90-20-30. 

Một quyển sách đủ lạ để không cần quảng cáo rầm rộ. Chỉ cái tên Huỳnh Vĩnh Sơn thì đủ đoán sách sẽ nói về cái gì rồi. Chỉ là, từ trong ra ngoài, đấy PiM ví như một câu đố. 90? 20? 30? Những con số này nói lên điều gì? Quy tắc gì chăng? Giống kiểu 80/20 ấy!

Lật lật những trang đầu (PiM thề là không xem review trước nhé). Sách toàn … tranh là tranh. Lạ không? PiM chỉ cần nó lạ là PiM mua (tò mò luôn là bản chất tiên quyết của người làm Marketing)

Đọc sách mà như xem phim hoạt hình + phim Hồng Kong. Các bạn xem phim HK bây giờ hay có cái kiểu các đoạn chat hiện lên màn hình ấy. Quyền này cho PiM cảm giác y như thế, đang ở trước màn hình, xem cuộc chiến “bàn phím” giữa các nhân vật. Những lúc họ hoạnh hoẹ nhau, chỉ vì 1 câu, thậm chí 1 từ!

Sản phẩm của khách hàng, sang hơn hay rẻ mạt hơn, là do câu chữ của mình. Dịch vụ của khách hàng được xem trọng hay bị một cái gạt từ ngón tay người tiêu dùng, cũng là do câu từ của mình. Chưa băo giờ PiM thấy con chữ lại muôn màu muôn vẻ như thế, nó xây dựng / dịch chuyển / thay đổi tất cả mọi thứ, hay nói đúng hơn, là cảm xúc.

unsplash-logoGreen Chameleon

PiM yêu hơn tiếng Việt, trân trọng hơn việc ôn lại tiếng Việt …

Tuy nhiên, thú vị hơn không chỉ là những vấn đề về công việc mà là cả … tâm tình người trong nghề!

Khó khăn khi đi làm ai cũng có, đó có khi là do chính công việc của mình, đôi khi cũng là từ những người mỗi ngày chúng ta cùng làm việc.

PiM đổi việc nhiều đến nỗi không còn tha thiết với việc tỏ ra mình “dễ thương”, “dễ gần”. Vì thật sự PiM không như vậy, nên người khác sẽ cảm thấy PiM “vô vị”.

Đúng thật mà, không hài hước, không mấy quan tâm người khác, “vô vị” là chẳng sai. Đó cũng là lý do vì sao PiM không ít lần dừng lại lâu hơn trước những đoạn “bút chiến” giữa một tay “lão luyện” và một con nhóc “mầm non”. Tự nhớ lại xem ở cái tuổi mới đi làm, liệu mình có như cô nhóc ấy: tự cao tự đại, tự cho mình đúng, tự phán người khác sai, rồi tự ấm ức!

Chúng ta ai cũng thế, luôn muốn thể hiện, muốn nói, muốn người khác phải lắng nghe mình. Ở cái tuổi nào đó, chúng ta chỉ muốn người khác nhìn thấy mình. Đó là lý do vì sao PiM vô vị, vì PiM không muốn vội vàng chê/khen, không vội vàng yêu/ghét, không vội vàng nóng giận/ngợi ca. PiM để mọi thứ trôi thật tự nhiên, vì nếu người ta cùng yêu một điều gì đó, đến một lúc nào đó người ta cũng sẽ cảm thông nhau. 

Chuyện ngành, chuyện nghề, kể không bao giờ hết được. PiM chỉ mong đã chọn là sẽ tiếp tục cố gắng….

Leave a Reply

About Me
Isabelle Tran Thao Uyen

Hi there! I’m Isabelle Tran Thao Uyen, the host of PimCorner – a space where I bring all the fun and fascinating insights from Digital Marketing, Digital Advertising, and the French language to young people in Vietnam.

Just a heads-up: this corner is a linguistic melting pot of English, French, and Vietnamese, so I hope you don’t mind the delightful mix!

Discover more from pimcorner

Subscribe now to keep reading and get access to the full archive.

Continue reading